Du lịch Miền Tây bún nước lèo Tân Châu

No Comments
Nhiều du khách nghe đến “bún nước lèo “ thì cười vì bún nước lèo đâu có gì lạ với người dân Việt Nam ta, vùng nào mà chẳn có, đâu có gì mà đến nỗi làm “đặc sản”. Nhưng khi nếm thử bún nước lèo Tân Châu tôi nghĩ bạn sẽ thay đổi suy nghĩ của mình đấy.




Xem thêm: Tour miền Tây 2 ngày Mỹ Tho- Bến Tre- Cần Thơ

Đi tìm nguyên nhân của bún nước lèo Sóc Trăng “lưu luyến” khẩu vị khách và được xem như một trong những món ngon miền tây  ta mới thấy rằng nó có những đặc trưng mà các nơi khác không có được.Dân sành ăn luôn trao điểm mười chất lượng cho mắm cá sặt ở Bạc Liêu và Cà Mau vì mắm cá ở đây trộn thính nên thơm phức, lại vừa phải chứ không ngọt gắt như một số tỉnh. Nguyên liệu đi kèm là cá, tôm mà phải là cá lóc đồng tươi sống làm sạch luộc nguyên con, bỏ xương lấy thịt, tôm đất tươi còn nhảy cũng luộc rồi lột vỏ. Hỗn hợp nước luộc cá, luộc tôm được cho vào nồi mắm, thêm nước dừa xiêm mới có vị ngọt mặn mà. Sả làm nên vị thơm thanh dịu cho nước dùng, tước bỏ lá cũ, rửa sạch, đập dập phần thân, cuộn thành bó cho vào nồi nước. Nêm nếm gia vị cho vừa ăn, nước dùng không được mặn quá dù vẫn phải dậy mùi mắm, lại có vị ngọt của nước cá và tôm.



Thưởng thức món ăn này có đặc biệt là vừa bước chân tới đầu quán đã hít hà vì hương thơm ngạt ngào của nồi nước lèo nghi ngút khói. Nguyên liệu là con mắm sặt trộn với lượng thính phù hợp, đem nấu thật lâu cho rã nước thịt, đến khi chỉ còn xương thì lọc lấy phần nước dùng. Người nấu bún lâu năm thường chuộng cá sặt vào mùa mưa, cá béo thịt lại không hôi cỏ, nấu nước lèo “hết sẩy”.



Bún nước lèo ăn kèm giá, hẹ, rau muống bào, rau chuối, rau quế, rau thơm, chanh, ớt bằm để lên một đĩa lớn. Rót sẵn một chén nước mắm ớt để người ăn nêm thêm nếu thích. Cho giá, hẹ, rau muống bào vào tô. Để bên trên hai khoanh bún gạo rồi nhúng qua nước sôi riêng, sau đó chan nước lèo đang sôi vào. Gắp thêm mấy lát cá, một ít tép đất để lên, ngắt rau thơm và rau quế cho vào, vắt lát chanh và rải thêm ít ớt…, là bạn có một tô bún súp đậm đà, nóng sốt. Ớt ăn với bún súp phải là loại ớt hiểm, trái nhỏ, cay xé.

Tô bún cá ở quê thật bình dị với súp màu vàng nghệ, óng ánh chút xả phi vàng và những hạt trứng cá nhỏ li ti gợi thèm. Trên mặt tô bún chỉ có ít thịt cá đã gỡ xương và vài con tôm khô cũng màu vàng nghệ nổi trội trên lớp bún trắng tinh. Dưới lớp bún là lớp rau ghém bao gồm bắp chuối hay rau muống bào và giá , rau thơm, rau ngò gai… Vắt chanh vào tô, ta khẻ nhẹ dùng đủa trộn đều bún và rau ghém với cá, tôm khô, rồi đưa vào miệng thưởng thức. Chao ôi, một hương vị nồng cháy thật tuyệt vời. Lúc này đây ta cảm thấy chỉ có tô bún cá hiện hửu trước mặt là có giá trị, ngoại giả, những hủ tiếu nam vang, những mì, những phở… đều trở nên vô nghĩa! Ta không có cảm giác no ngán hay đầy bụng như khi ăn một tô phở hay tô hủ tiếu- mì đầy những thịt thà. Tô bún cá nầy đây vị mặn mà mà lại cho bao tử ta cảm giác nhẹ nhàng. Súp mặn mà, thoang thoảng mùi xả, mùi nghệ, đặc biệt: hương vị mắm trong khi chế biến nước dùng đã được vị ngải bún- một loại gia vị chỉ có ở miền Tây Nam nầy đây có hương thơm ngai ngái, vị hăng hăng- làm bát đi mùi mắm và biến chuyễn nồi súp có một hương vị rất riêng biệt, rất khó quên, nên có thể nói nếu “ phi ngải bún, bất thành bún cá”. Gắp bún trơn nhẹ cùng rau ghém giòn thanh vừa trôi tuột vào cổ, ta húp miếng súp rồi gắp cá chấm vào nước mắm mặn có dằm ít ớt đưa vào miệng thong thả vừa nhai vừa nghiền ngẫm, vừa ngắm cảnh phố chợ về đêm, tận hưởng một cảm thư thới thật là sãng khoái trong làn gió mát mơn man. Nào chỉ có vậy, bên cạnh tô bún cá, ta còn một cái đầu cá lóc để ăn kèm…Ngon nhất trong con cá lóc là cái đầu cá với phần thịt cá ngon nhất và chùm ruột dai giòn béo ngậy, thì đây, ta đang tận hưởng phần ngon nhất đây . Ta cảm thấy tiếc nuối cho những ai ăn cá lóc mà không ăn được đầu cá và chùm ruột cá! Tiếc thay! Đặc biệt hơn, vào những mùa cá có trứng, may mắn cho ai được ăn bún cá kèm thêm cặp trứng cá bùi và béo ngậy, thật nhất trên đời!



Dân phượt truyền tai nhau đến Bạc Liêu nhớ ghé quán bún “bà Quý” đường Võ Thị Sáu “ngon nhứt xứ Bạc Liêu”. Quán nhỏ, bàn ghế kê đơn sơ, lại chẳng đề biển hiệu mà lúc nào cũng tấp nập khách. Nhận tô bún nóng hổi từ tay chủ quán kèm nụ cười chân chất của người miền Tây khiến khách càng nôn nóng muốn thưởng thức. Mùi mắm thanh nồng xộc vào mũi trước tiên quá đỗi hấp dẫn, húp trước muỗng nước bún mặn mà mùi mắm mà lại vừa miệng hết sức. Sợi bún dai hòa với rau sống giòn ngon đến lạ, ăn một tô đến no căng mà cứ thòm thèm hoài.

Người có ý định ghé thăm xứ Công tử Bạc Liêu đều được dặn “nhớ ghé thăm nhà nghệ sĩ Cao Văn Lầu để biết nơi khai sinh bản Dạ cổ hoài lang trứ danh và ăn bún nước lèo”

back to top